CHÀNG LÍA

Ngày xưa, có một nhà nông phu nghèo ở Gò Sặt, tỉnh Bình Định, có một đứa con trai tên là Lía. Từ thuở lọt lòng, Lía đã mồ côi cha, nhưng chóng lớn và khỏe mạnh. Năm lên bảy, một mình Lía có thể hạ bọn trẻ cùng lứa tuổi trong những keo vật. Một vài năm sau, tất cả những đứa trẻ trong vùng đều sợ Lía.

Một hôm, Lía đấu võ với một đứa lớn tuổi hơn. Lía dồn đối thủ vào một thế rất nguy hiểm, khiến nó hốt hoảng phải van xin:
– Tôi lạy anh, anh tha cho, tôi xin gọi anh là vua!

Từ đó, cái tên “Vua Lía” được bọn trẻ thường dùng. Chúng nó ngày ngày làm kiệu khênh Lía đi khắp nơi. Một người hàng xóm mách tin đó cho mẹ Lía biết và nói:
– Trời ơi! Bà hãy cẩn thận với cái đầu của mẹ con bà đó!
Mẹ Lía đâm hoảng:
– Chết tôi! Lạy Trời, cho nó đừng sinh chuyện nguy hiểm.

– Bà hãy cho nó đi học đi. Gửi nó cho ông đồ, ông ấy sẽ dạy bảo cho!

Từ đó, Lía phải đi học. Ông đồ tuy dữ dằn nhưng Lía không sợ. Chàng thích học võ hơn là học chữ. Chàng thường lén thầy ra vườn, tập những bài võ đã học lóm được từ người khác. Mấy luống rau của ông đồ chẳng còn cây nào mọc được. Một hôm, giữa lúc bị thầy nọc cổ xuống đánh, Lía đã lấy roi bẻ vụn từng khúc. Ông đồ nhìn Lía tặc lưỡi. Ngày hôm đó, ông dắt đứa học trò cứng đầu ấy về trả lại cho mẹ nó.

Lía khoái chí vì từ đó không phải ê a chán ngắt nữa. Chàng lại cầm đầu bọn trẻ đùa nghịch như xưa. Một hôm, Lía chọn mấy đứa lớn khỏe cùng đi lên núi vắng đón những người lạ mặt đi chợ về để cướp lấy gánh gồng tay nải. Được gì, Lía thường chia cho anh em cùng hưởng. Người ta lại mách cho mẹ Lía biết. Lần này, mẹ Lía hết đòn tối đến van vái con. Lía thề xin chừa. Chàng rất thương mẹ, không muốn để mẹ cực khổ vì mình. Nhưng rồi, tật xấu vẫn giữ lấy. Cuối cùng, mẹ Lía bắt chàng đi chăn trâu cho một nhà giàu ở một làng xa.

Tại đây, Lía lại có bạn mới. Mỗi ngày, chàng và bạn phải lùa đàn trâu lên núi cao cho ăn. Sau những cuộc đua chọi đánh cù đánh vật, bọn trẻ nơi đây tôn Lía làm đàn anh. Dần dần, chàng cùng bọn chúng đón đường cướp giật tay nải của những người bộ hành đi lẻ tẻ trên những con đường vắng vẻ.

Một hôm, Lía hứa với bạn rằng ngày mai sẽ đãi tiệc. Chúng chỉ cần chuẩn bị dao nồi và mắm muối. Hôm sau, khi chúng tập hợp đầy đủ, Lía bảo: “Chúng mình làm thịt nghé ăn chơi!”. Chúng hỏi: “Không sợ chủ nó bắt đền à?”. Lía đáp: “Cứ ăn ngay con nghé của chủ tao, tội vạ tao chịu”. Nói rồi, Lía đã giết ngay con nghé tơ, xẻ thịt nấu ăn. Chàng bảo chúng:
– Về nhà cứ nói với tao rằng cọp đã tha mất nghé là đủ.

Lần ấy, quả đúng là “động rừng” nên mưu của Lía thành công. Người nhà giàu tìm kiếm mãi không được nghé, tin là bị hổ vồ nên không căn vặn gì lắm. Được thưởng thức quen mùi, chúng giở mưu đó làm đi làm lại, từ nghé chủ này đến bò nhà khác. Cuối cùng, bọn chủ biết được. Chúng bắt đền cha mẹ bọn trẻ. Người ta hay chuyện, ai cũng giận Lía, muốn bắt giải quan. Nghe tin không hay, Lía đã bỏ trốn biệt.

Khi bước về nhà, Lía thấy mẹ đang nằm trên giường bệnh, rên rỉ khừ khừ. Chàng lại dùng lối cướp giật để kiếm tiền mua thuốc. Được của ngon vật lạ, Lía đều đưa cho mẹ ăn. Mẹ hỏi: – “Mày lấy ở đâu ra thế?”. Lía nhất định không nói, chỉ năn nỉ mẹ ăn cho đủ.

Sau khi mẹ mất, Lía không còn kiêng nể ai nữa. Đói thì đi cướp giật để ăn, siêng thì ra đồng luyện võ nghệ. Một hôm, Lía giật cái thúng trong đó có mấy quan tiền của người qua đường. Thấy người ấy òa khóc, chàng gạn hỏi mới biết là anh ta vừa bị một tên chánh tổng cướp đoạt gia sản, nay bị đuổi ra khỏi nhà, chỉ còn có bấy nhiêu. Nghe kể chuyện, Lía bừng bừng nổi giận. Mặc dù bụng đói, chàng trả tiền cho người lạ rồi dò hỏi để tìm đến đánh vỡ đầu tên chánh tổng. Quan trên vì việc ấy sai một toán lính về bắt Lía. Nhưng khi về đến làng, bạn của chàng đã kịp thời báo tin cho chàng đi trốn.

Lía không có họ hàng thân thích nên khi bỏ nhà ra đi, chàng không có chỗ ở nhất định. Tối lại ngủ chùa ngủ đình, đói ở đâu thì cướp ở đó.

Một hôm, đi qua truông Mây, Lía thấy một bọn cướp chặn đường đòi tiền mãi lộ. Chàng vờ sợ hãi đưa tay nải ra. Nhưng khi bọn cướp vừa xông vào, chúng liền bị Lía cho mỗi đứa một đá, văng ra bốn phía. Cả bọn cướp trên núi kéo xuống bổ vây nhưng bị Lía nhổ cây làm gậy đánh cho thất điên bát đảo. Chủ trại thấy võ nghệ của chàng tuyệt trần bèn mời chàng nhập bọn. Lía vui lòng dừng chân lại để chấm dứt cuộc đời lang thang.

Ba người chủ trại tên là Hổ, Nhẫn và Chân có tiếng võ nghệ cao cường, không ai địch nổi. Trong mấy năm họ đóng ở truông Mây, mọi người đều sợ. Cả đến quan tỉnh và quan huyện cũng kiềng mặt. Người ta gọi họ là “cha Hổ, chú Nhẫn, mẹ Chân”. Từ lúc Lía nhập bọn, bọn cướp truông Mây càng thêm vây cánh và càng lộng hơn trước.

Một hôm, bọn họ kéo nhau ra Bồng Sơn cướp một tiệm buôn, lấy được của cải và hàng hóa bộn bề. Trở về trại, họ mở tiệc ăn mừng. Khi chia những của cướp được, bọn cha Hổ toan chiếm lấy phần nhất. Nhưng Lía nhất định không chịu: – “Nếu không có tôi – chàng nói – thì các chú đã dám vào nhà chưa?”. Rồi Lía đòi ba chủ trại hãy ra sân cùng mình tỉ thí. Quả nhiên, trong cuộc đọ sức, sức khỏe và võ nghệ của Lía hơn mười phần, bọn cha Hổ không được một. Thấy Lía toàn tài, cả trại đồng thanh tôn chàng làm chủ.

Từ ngày Lía làm tướng, hành động của bọn cướp truông Mây có phần thay đổi. Lía cấm lâu la không được cướp giật của những người qua lại, không được cướp của cải của người nghèo: – “Đã cướp – chàng nói – chúng ta làm những vụ lớn, gõ vào đầu bọn trọc phú, cần gì đi vét hầu bao của những kẻ khố rách?”. Thường khi cướp được nhiều của, Lía bắt trích một nửa để phân phát cho những người nghèo trong vùng. Không chỉ vậy, mỗi lần xảy ra chuyện gì mà Lía cho là trái lệ, chàng liền kéo bọn truông Mây đến can thiệp.

Từ đó, cái tên truông Mây, cái tên Lía được dân nghèo ca tụng. Trái lại, bọn quan lại, bọn nhà giàu trong tỉnh thì sợ mất mặt. Quan tỉnh nhiều phen phái quân đến tiễu trừ nhưng mỗi lần xuất quân đều bị họ biết trước và bị đánh cho tan tác. Bọn quan tỉnh không làm gì được, muốn báo về triều đình nhưng lại sợ bị tội trút lên đầu nên đành để mặc Lía và thủ hạ tung hoành.

Ít lâu sau, nghe vua mở khoa thi võ, Lía có ý muốn trổ tài với thiên hạ, lập chút công danh. Bọn cha Hổ không cản được, đành ở lại giữ trại cho Lía cải trang ra đi.

Khoa thi ấy ở trường Bình Định có một viên chánh chủ khảo ăn tiền như rác. Thí sinh ai có lo lót ít nhiều, hắn mới chịu nhận đơn. Thấy Lía nạp đơn không có “vi thiềng”, chánh chủ khảo đập bàn quát: – “Mày là thằng nào mà không biết lệ trường thi. Đơn từ làm dốt nát thế này. Lính đâu, đuổi cổ thằng này không cho thi nữa”. Nghe mấy lời đó, Lía căm tức vô hạn, nhưng giữa nơi quân lính đông đảo, gươm giáo sáng lóe, chàng đành nuốt giận không dám ra tay. Chàng về gấp sơn trại kể việc đó cho bọn cha Hổ nghe và nhất định đem lâu la xuống núi rửa hờn. Cả bọn cải trang rất khéo và hoạt động rất kín đáo. Chỉ vào khoảng nửa đêm, quân của Lía đã lọt vào thành và phục sẵn, chờ lệnh Lía là hành sự. Chánh chủ khảo đang ngon giấc với nàng hầu thì bị một nhát dao vào cổ. Vợ hắn chỉ còn biết dập đầu van lạy. Thấy nàng đẹp, Lía bắt luôn đưa về sơn trại làm vợ.

Mọi việc diễn ra quá nhanh chóng nên mãi đến gần sáng, quan quân mới biết. Suốt tỉnh náo động. Sau cùng, dò la mãi người ta mới biết rằng bọn cướp truông Mây gây ra việc đó. Lần này không thể giấu được triều đình, bọn quan lính phải làm sớ tâu vua và xin thêm quân để tảo trừ.

Bên phía quân truông Mây cũng lo đắp đồn luyện quân để phòng thủ sơn trại. Vì thế, quân đội triều đình mấy lần xông xáo đều bị thất bại. Các quan ai cũng lo lắng. Nếu không lập mưu diệt Lía thì bọn họ không thể nào còn ngồi ấm chỗ.

Nghĩ rằng nếu dỗ được vợ Lía làm nội ứng thì hắn rất có lợi, các quan đầu tỉnh bàn nhau sai ba tên lính giả làm lái buôn lụa để dò ý nàng. Ba tên này nhờ lo lót với bọn canh cửa nên lọt qua truông Mây vào bán hàng cho vợ Lía để dò ý. Giữa khi giở các súc gấm vóc cho vợ Lía xem, bọn chúng cố ý để lộ cho nàng thấy một chiếc nhẫn của chánh chủ khảo để lại. Người đàn bà hiểu ý, sai đuổi kẻ hầu ra ngoài. Bọn chúng đưa mắt cho nàng và nói nhỏ: – “Chúng tôi lặn lội lên đây là vì mối thù của bà lớn”. Đoạn chúng móc trong tầng áo lót, đưa ra một phong thư của quan tỉnh hứa với nàng nếu làm nội ứng trừ được giặc, sẽ có trọng thưởng. Vợ Lía nhận lời và hẹn ngày thi hành kế độc.

Đến ngày ấy, vợ Lía sắm sửa một tiệc rượu rất linh đình, mời bọn cha Hổ, chú Nhẫn, mẹ Chân đến dự, nói là ăn giỗ mẹ. Nàng ăn mặc rất đẹp, liếc mắt đưa tình và chuốc chén mời mọi người. Bọn Lía không ngờ là độc kế, cứ uống tràn. Rượu đã có tẩm thuốc mê nên chưa tan tiệc mà bốn chủ trại đã say khướt, không còn biết gì trời đất. Vợ Lía cho bọn lâu la hạ tiệc xuống, ra sau trại ăn uống cùng nhau. Còn lại một mình, nàng lấy thừng lớn trói bọn cha Hổ với nhau làm một đống. Về phần Lía, biết chàng có sức khỏe phi thường nên nàng dùng mười lớp dây thừng buộc chặt vào tấm phản. Xong đâu đó, nàng cho người tâm phúc ra khỏi sơn trại báo tin.

Nghe báo, quân triều đình lập tức tiến công. Quân truông Mây không có tướng nên nhanh chóng bị tan vỡ. Quân triều đình kéo ùa vào trại như vào chỗ không người. Bấy giờ Lía đã hơi tỉnh. Thấy nguy biến, chàng định vùng dậy chạy, nhưng toàn thân mắc cứng vào tấm phản. Biết là đã rơi vào bẫy, Lía bèn dùng hết sức bình sinh giãy đứt dây buộc chân rồi đứng dậy mang cả tấm phản lớn sau lưng. Chàng húc mấy cái vào cột nhưng dây buộc chặt quá nên không thể làm gì được. Thấy đã quá gấp, Lía cứ để vậy chạy ra phía cửa trại, phá vòng vây xông ra. Tấm phản là chướng ngại lớn cho chàng, nhưng cũng là chiếc mộc rất tốt. Mấy tên lính hèn yếu bị cái đá của Lía, thứ thì bị tấm phản húc vào đầu nên đều sợ hãi không dám đuổi, đành trở vào bắt bọn cha Hổ, chú Nhẫn, mẹ Chân giải nạp.

Thoát khỏi vòng vây, Lía cứ chạy xuyên rừng già một mạch. Mãi đến xế chiều, bụng quá đói, sức quá mệt, chàng mới dừng lại nghỉ bên bụi cây. Gặp một ông già gánh củi từ rừng sâu xăm xăm bước ra, Lía nhờ ông cởi trói giúp. Khi tấm phản rơi xuống, ông già rút mo cơm ra cho chàng ăn. Lía không từ chối, đón lấy ăn ngay. Ăn xong, chàng vái ông già và nói:
– Tôi là thằng Lía, lâu nay vẫy vùng một cõi, không ai làm gì nổi, nay mắc mưu của một đứa nhi nữ, thân thế phải đến nỗi này, sống làm chi nữa cho thêm nhơ nhuốc. Lía này nhờ được ông cởi trói lại nhịn bữa cho ăn, ơn ấy không biết lấy gì mà trả. Vậy Lía xin dâng vật này, ông hãy mang xuống nạp quan mà lĩnh thưởng.

Cụ già vừa nghe dứt lời thì đã thấy thủ cấp của Lía nằm ngay trước mặt. Ông cụ vốn hâm mộ Lía. Ông toan giúp Lía đi trốn để khôi phục cơ đồ, nhưng không ngờ Lía quá nóng nảy tự hủy tấm thân. Than khóc hồi lâu, ông chỉ còn biết đem thi thể của chàng chôn cất một nơi kín đáo không ai biết.

Ngày nay vẫn có câu ca dao:
Chiều chiều én liệng truông Mây,
Cảm thương chú Lía bị vây trong thành.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *